Ban ngày chịu nóng, ban đem thì chịu muỗi đốt.

Nhưng dưa hấu trong ruộng sắp chín, vì để dưa không bị trộm, mấy ngày nay tôi ở trong cái nhà kho dưa đơn sơ này.

Nhưng quả dưa này là huyết mạch nuôi sống cả gia đình chúng tôi, và cả nhà vẫn đang chờ đem những quả dưa hấu này ra chợ bán lấy tiền để chữa bệnh cho người cha đang bệnh tật của chúng tôi.

Căn bệnh của bố là gánh nặng đối với gia đình, nếu không cần tiền lo chữa bệnh cho bố thì lẽ ra tôi và em tôi đã được đến trường thoải mái như bao bạn bè cùng trang lứa.

Tôi vẫn nhớ rõ cảnh tôi vui mừng cầm giấy báo trúng tuyển đại học trao cho mẹ sau kỳ thi tuyển sinh đại học năm trước.

Mẹ tôi cầm giấy báo nhập học với đôi tay run run, nhìn tôi ứa nước mắt và nói:

"A Đức, mẹ có lỗi với con... Mẹ... không có tiền cho con học..."

Ngay đêm hôm đó, tôi xé tờ giấy báo nhập học đã lấy biết bao công sức và hy vọng của mình thành từng mảnh từng mảnh.

Ném xuống con sông nhỏ cách nhà không xa, quẳng theo nó là ước mơ của tôi.

Mặc dù không tiếp tục học lên cao, nhưng hơn mười năm học tập và cuộc sống đã khiến tôi hình thành thói quen đọc sách, chiếc giường đơn sơ làm bằng những thanh gỗ trong nhà kho dưa chất đầy tạp chí và tiểu thuyết các loại sách đều là sách giảm giá tôi mua từ Ditan.

Trong những ngày canh giữ ruộng dưa này, để giết thời gian tôi đã đọc đi đọc lại những cuốn sách này.

Trời hôm nay nóng quá, tôi cởi hết tất cả những gì có thể cởi ra, chỉ để lại một chiếc quần ngắn màu đen.

Tôi nằm trên chiếc “giường” do mình làm bằng những thanh gỗ, cầm cuốn tiểu thuyết người lớn đã đọc không biết bao nhiêu lần đọc chậm rãi.

Vô tình, tôi rơi vào ảo giác về sự loạn luân trong gia đình được miêu tả trong cuốn sách.

Căn bệnh của bố tôi đã tiêu hết tất cả tiền dành dụm bao năm của gia đình, nhưng may mắn bệnh tình của bố tôi đã khỏi.

"A Đức... ăn cơm."

Tiếng nói của mẹ đánh thức tôi khỏi ảo giác.

Mẹ đang hộp cơm trên tay, vẻ mặt không được tự nhiên.

Hóa ra trong lúc đọc sách tôi đã vô tình thò tay vào quần và sờ côn thịt đang cương cứng của mình.

Tôi vội vã lấy tay ra khỏi quần và xấu hổ nói:

"Mẹ, ngươi. . . Ngươi tới khi nào?"

Trong khi nói chuyện, tôi đặt xuống miếng thịt đang cầm trên tay!

Mẹ không nói gì chỉ quay mặt đi, tôi nhặt chiếc quần đùi dưới đất mặc vào, ngồi trong nhà kho dưa thẫn thờ nhìn mây trên trời.