– Chà… Ra vậy. – Tôi gật gù.

– Bởi vậy… – Thằng mập thở dài cảm thán.

– Lớp mình là nhiều gái nhất trường, đều xinh xắn cả… Mà mỗi Vân Nhu là chưa có bạn trai… Chỉ vì con bé bị một thằng điên điên khùng khùng nhắm trúng. – Nói đến đây có vẻ rất sợ hãi, Quyền mập lại nhìn quanh xem có ai nghe thấy.

Tôi lắc đầu cười khổ, lại nhìn lên dáng người yểu điệu ngay trước mình. Mái tóc dài của Vân Nhu thắt thành hai bím dài, lộ ra phần gáy trắng nõn thon dài.

– Này… Phong. – Lại một cái huých từ bên cạnh làm tôi bừng tỉnh.

– Cái gì ? – Tôi hơi nóng lên vì cái kiểu thúc chỏ vô duyên của thằng bạn học mới quen.

Quyền mập không quan tâm giọng nói khó chịu của tôi, nó hất hất cái cằm ngấn mỡ, hai mắt sáng rỡ nhìn về phía sân khấu.

– Nhìn lên kia… Thấy cô Ngọc Nhi không ?! Đẹp quá sức… Ôi cái vòng ba kia…

Tôi không khỏi nhìn Quyền mập một cái. Nó thay đổi chủ đề xoành xoạch, mà dường như cái nào cũng liên quan đến đàn bà con gái. Tôi nhìn theo hướng nó. Dù không hỏi rõ cô Ngọc Nhi là ai, nhưng gần như ngay lập tức tôi nhận ra đối tượng đang làm Quyền mập xuýt xoa. Cô Ngọc Nhi dường như vừa ngồi vào hàng ghế giáo viên xếp trên sân khấu. Nếu cô đã ở đó từ đầu, có lẽ tôi cũng đã như nó, nhìn không rời mắt.

Đẹp. Chỉ một từ để mô tả cảm giác đầu tiên của tôi về cô. Từ vị trí tôi ngồi khá xa sân khấu, nhưng từng đường nét của khuôn mặt tuyệt mỹ kia cứ hiện lên rõ mồn một như ngay trước mặt. Cô mặc một chiếc áo dài xanh dương nhạt, điểm xuyến những hạt cườm óng ánh như tôn lên từng đường cong mềm mại trên cơ thể. Cô lắng nghe mọi người phát biểu, khi họ pha trò, cô che miệng cười làm cả đám nam sinh bên dưới chết lặng.

Tôi có thể nói hơi quá. Nhưng quay lại nhìn thằng mập bên cạnh, tôi khẳng định mình nói cũng không sai biệt nhiều với sự thật. Quyền mập mặt mỡ cứ nghệch ra, khoé miệng hờ hững ươn ướt như sắp chảy nước miếng. Thật quá sức…

Cá nhân tôi không lạ lẫm gì đề tài này. Những cô giáo trẻ xinh đẹp, đem cơ thể thành thục phụ nữ bóp chẹt trong bộ áo dài mỏng dính… tối ngày đi qua đi lại trước đám nam học sinh đang tuổi bẻ gãy sừng trâu… Vậy đừng trách chúng có những suy nghĩ lệch lạc dơ bẩn. Trước đây khi tôi còn học trường tỉnh, hầu hết cô giáo biên chế tại trường đều đứng tuổi. Đúng một lần từ Sài Gòn về một cô thực tập sinh môn tiếng Anh. Nhan sắc cô chỉ trên trung bình, nhưng ngay lập tức trở thành hoa khôi trong mắt đám học sinh, không bao gồm tôi.

Tôi cũng không thiếu thốn quá mức để nhìn cô giáo mình mà thèm chảy nước miếng như vậy. Tôi vô thức ngồi nhích ra xa Quyền mập một chút.

Buổi khai giảng kết thúc. Đám học sinh lũ lượt nối đuôi đi vào lớp. Chỉ mất mười phút, cả sân trường trở nên trống trải vắng hoe. Vài người giám thị tạp vụ bắt đầu dọn dẹp sân khấu, trả lại không gian thường ngày cho ngôi trường.

Về cơ bản, lớp học mới của tôi cũng không khác gì với nơi tôi đã học. Cũng là những dãy bàn gỗ nối đuôi nhau. Cũng là bảng trắng, bút lông… Cũng là một máy projetor lặng im trong góc.

Tôi vừa định bước về phía cuối lớp ngồi với Quyền mập, thì sau lưng đã có tiếng thầy Đạt vang lên:

– Tuấn Phong… Em ngồi trên này… chung bàn với Vân Nhu.

Tôi ngạc nhiên quay lại. Thầy Đạt lại chỉ vào bạn nữ đang ngồi bên cạnh Vân Nhu, nói:

– Thuỳ Dung, em đổi xuống hàng ba cuối lớp…

“Tại sao vậy thầy ?!” – Tôi cùng bạn nữ tên Thuỳ Dung không hẹn mà cùng lên tiếng hỏi.

– Bạn Tuấn Phong từ nhỏ học dưới tỉnh… À không, thành phố Sóc Trăng… – Thầy Đạt nhìn tôi giải thích. – Tôi không có ý nói học lực em yếu, nhưng sự thật là ở Sài Gòn có mật độ học tập căng thẳng hơn nhiều. Em cần cố gắng mới theo kịp các bạn, còn chưa nói đến thi đại học.

Thầy lại nhìn sang Vân Nhu và Thuỳ Dung, nói:

-_Mà Vân Nhu là Lớp phó học tập. Tôi muốn nhờ Vân Nhu hỗ trợ bạn Phong mau chóng đuổi kịp nhịp độ chung của mọi người… Vân Nhu em có ý kiến gì không ?

Vân Nhu nhìn thầy Đạt, nhìn lướt qua tôi rồi gật gật đầu, nói nhỏ:

– Dạ, em hiểu rồi.

Thế là như định mệnh. Tôi lại ngồi chung bàn với Vân Nhu, người con gái đã đâm sầm vào tôi vào buối sáng. Tôi lại được ngửi mùi hương thơm ngát này.

Buổi đầu tiên, chúng tôi không học môn nào mà dành cho Giáo viên chủ nhiệm phổ biến nội quy trường, phân công bổ nhiệm một số học sinh hỗ trợ thầy quản lý lớp. Về cơ bản không thay đổi gì so với năm trước… Nhưng đối với người mới như tôi thì nên lưu ý một chút.

Lớp trưởng là một bạn nữ dáng người dong dỏng cao gần bằng tôi, tên Trang. Lớp phó học tập là Vân Nhu, tôi đã biết. Thủ quỹ lại chính là Thuỳ Dung, người vừa phải chuyển chỗ vì tôi. Còn lớp phó trật tự lại là Văn Khiêm, chính là kẻ đã cười nhạo xuất xứ của tôi ngoài sân trường.

– Này… bạn Phong. – Vân Nhu chợt gọi nhỏ bên tai tôi.

Tôi quay lại nhìn Vân Nhu, nàng lại lãng ánh mắt sang nơi khác. Tôi tủm tỉm cười, chợt muốn trêu chọc nàng một chút:

– Sao gọi là bạn ?! Hồi sáng còn gọi anh mà…

– Phì… – Vân Nhu phì cười, vẻ mặt tự nhiên hơn một chút. – Bạn còn chưa xin lỗi mình đâu đấy !

– Ơ… Ai mắt mũi quên ở nhà đâm sầm vô tôi mà tôi phải xin lỗi ?!

– Hứ…

Vân Nhu ấm ức muốn cãi lại, nhưng không biết nói thế nào. Nàng mím môi, quyết định thay đổi đề tài:

– Hồi lớp 11, Phong học yếu nhất những môn nào ?!

– Ah hem… Hình học, tin học, đại số, vật lý, hoá học, tiếng Anh… – Tôi lẩm nhẩm bấm ngón tay liệt kê.

Vân Nhu tròn mắt nhìn theo ngón tay tôi đếm, đôi môi đỏ xinh xắn cứ mở rộng dần…

– À… môn Địa lý nữa là hết rồi… – Tôi nhoẻn miệng cười.

– Sao… sao… bạn học yếu vậy ah ?! – Vân Nhu lắp bắp, tròn mắt nhìn tôi.

– Sao yếu ?! – Tôi giả vờ chưng hửng. – Đây là mấy môn tôi cao điểm đó.

– Ah… Vậy tốt… vậy tốt rồi…

Vân Nhu thở phào, tay vỗ vỗ làm hai bầu vú sóng sánh lên xuống… Mí mắt tôi cứ giật giật xuống lên.

“Này… Tập trung các bạn…”

Đột nhiên có tiếng hô lớn cuối lớp, tất cả mọi người đều quay lại. Văn Khiêm đứng đó, ánh mắt tự tin có chút kiêu ngạo nhìn quanh, nó nói:

“Theo ý kiến của rất nhiều bạn trong lớp… Chúng ta sẽ tổ chức một buổi liên hoan karaoke ngay sau giờ tan học…”

– Eh, quỹ chưa thu xu nào đâu nha… – Thuỳ Dung giơ tay nói.

Văn Khiêm xua xua tay, dỏng dạc nói:

“Mình biết mà… Sự nghiệp ăn chơi không nên gián đoạn. Không để tiền bạc kềm hãm sự sung sướng. Bữa hôm nay sẽ do Khiêm và… bạn Tuấn Phong bạn mới lớp mời tất cả các bạn… Tuấn Phong bạn có ý kiến gì không ?!”

Tôi hơi sững người nhìn quanh. Vô số ánh mắt đổ vào tôi mang theo nhiều hương vị… Tội nghiệp, thông cảm và cả hả hê cười đùa. Vân Nhu nhìn tôi, khẽ lắc đầu môi mấp máy. Nàng không thốt ra lời như tôi đọc được ý nàng muốn nói: “không cần đồng ý đâu…”. Tôi nhìn về phía Văn Khiêm bắt gặp cái nhìn đắc ý của nó. Trước ánh mắt ngạc nhiên của tất cả bạn học, tôi thong thả đứng lên.

– Phong cũng có ý này… Cảm ơn bạn Khiêm đã cho mình cơ hội. – Nhìn về phía Văn Khiêm tôi nói tiếp. – Cũng cảm ơn bạn Khiêm đã chia sẻ với Phong cho buổi họp mặt ra mắt các bạn.

Tôi quay về phía thầy Đạt. Trong mắt ông tôi thấy được vẻ ngạc nhiên thích thú. Tôi cười, nói tiếp:

– Và xin thay mặt các bạn, em xin được mời thầy Đạt và mong thầy tham gia với bọn em…

Tôi vừa dứt lời cả lớp liền nhao nhao náo động, hùa theo.

– Wah… Đi đi thầy…

– Đi liền giờ nè…

– Đi nha thầy…

Thầy Đạt xua xua tay, ra hiệu giữ im lặng.

– Mấy đứa đi chơi đi. Thầy có việc phải về… Nhớ đi sớm về sớm, chạy xe cẩn thận.

Thầy vừa nói xong thì có mấy giọng con gái chua loét vang lên.

– Thầy lại hẹn với cô Ngọc Nhi rồi… Thầy thấy sắc quên… trò… Thầy bỏ bọn em… Hu hu…

– Thôi chúng mày tha cho thầy tính chuyện chung thân đi nha…

Thầy Đạt bị đám học trò chọc cười đến đỏ mặt. Tôi cũng vỡ lẽ thì ra thầy chưa lập gia đình và đối tượng theo đuổi là cô Ngọc Nhi.

Khi tiếng cười đùa gần chìm xuống. Văn Khiêm có vẻ chưa cam tâm chuyện dọn cỗ cho tôi ăn, đứng lên hô hào:

“Nè… Mọi người… Mọi người có ý kiến lát đi Karaoke ở đâu đi… Hay là để bạn Phong tự đề xuất nha…”

– Ừ… Tuỳ Phong đi…

– Tuỳ gia chủ đi… Có hát có uống là được. Không ăn cũng không sao…