Tuần tiếp theo thằng Cường bắt đầu trở về vị trí của mình. Cậu ta đi học lại bình thường và dĩ nhiên cũng đi học thêm đều đặng. Ba mẹ Cường giàu lắm, mua chiếc xe khác mới cáu cho cậu ta đi liền. Cô thì sợ cậu ta nghĩ lâu ngày, mất căng bản nên lo lắm, định bụng dạy bù cho cậu ta, còn Cường thì lại chẳng lo lắng gì, vắng cô lâu ngày rồi gặp lại cậu ta cuồng nhiệt hơn, chỉ lo làm tình, chẳng lo học hành gì cả. Có bữa cô hỏi:

– Không lo học, rủi ở lại lớp thì sao?

Thằng Cường đáp tỉnh queo:

– Càng tốt chứ sao… anh sẽ tiếp tục được học với em nữa.

Cô giận lắm, mắng cậu ta quá chừng. Doạ không cho cậu ta chơi nữa, doạ không gọi cậu ta bằng anh nữa, lúc đó thằng Cường mới chịu ngoan ngoãn học hành trở lại.

Không biết có phải do cái tuần vắng thằng Cường, cô chơi với thằng Dương nhiều nên giờ càng lúc đòi hỏi sinh lý của cô càng mãnh liệt. Thằng Cường sung sức chịch cô mạnh mẽ cũng được vài buổi đầu, đến mấy bữa sao, ngày nào cô cũng đòi hỏi vậy. Cường cũng bắt đầu hơi sợ, cậu ta thấy cô giáo mình càng lúc càng sung mãn, rất mạnh. Mồi lần chịch cô, cậu ta phải xuất hai ba lần cô mới đạt khoái cảm. Nhiều lúc Cường vừa đập cô xong, quay qua chưa kịp thở thì cô lại hỏi cậu ta ‘Có mệt không?’ rồi lại ‘đòi’ nữa. Chưa bao giờ Cường mê cô giáo mình như lúc này và cũng chưa bao giờ cậu ta thấy mình lâm vào cảnh yếu thế như vậy. Cường ngẫm nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy sức cậu ta không chịu nổi, và Cường rành về sinh lý nên biết rõ, nếu không đáp ứng đủ cho đứa con gái, nó sẽ mau chán cậu ta, kể cả cô giáo cũng là con gái thôi.

Nói về địa điểm học, một thời gian sau Cường thấy bất tiện nên rủ cô giáo về nhà cậu ta dạy học. Cậu ta bảo làm vậy kín đáo hơn, khỏi làm cho các thầy cô ở chung với cô nghi ngờ vì càng độ sau, Cường nó ghé cô ngày càng nhiều. Cô cũng lưỡng lự, sợ không tiện nhưng thằng Cường động viên. Nhà cậu ta rộng, ba mẹ cậu ta cũng sắm sẵn một góc trong nhà làm không gian học tập cho Cường từ lâu, chẳng qua cậu ta cứ bỏ bê đi chơi đấy thôi. Chỗ đó thoải mái, dễ cho cô trò học hành, thậm chí… còn làm chuyện khác nữa. Cô còn ngại ba mẹ cậu ta thì Cường bảo cứ an tâm, ba mẹ cậu ta nhiều khi chiều tối mới về, ít ở nhà lắm, về phần cái bà giúp việc cậu ta nói cô cứ an tâm, bà này làm cho nhà Cường lâu lắm rồi, chứng kiến bao nhiêu chuyện động trời của cậu rồi, kín miệng lắm, không bép xép gì đâu. Vậy là cô bắt đầu dọn qua nhà Cường, chuyển địa điểm dạy học ở đó. Cô thấy vậy cũng tiện vì lúc này cô chủ động hơn. Bữa nào thấy tội tội thằng Dương thì buổi trưa sau khi đi học về, biểu nó ghé qua thăm cô độ vài tiếng. Xong thì cho nó đi làm phụ ba mẹ, còn cô thì xách lồn qua dạy cho thằng Cường, tiện cả đôi bề. Nhờ ông trời thương nên càng lúc đời sống tình dục của cô giáo càng thoải mái, được thằng Dương và thằng Cường thay nhau phục dịch mình. Thằng Dương khoẻ mạnh thì không nói, thằng Cường là công tử nhà giàu có vẻ yếu hơn. Lúc sau để khoả lấp cái thiết hụt về sức khoẻ, Cường bày nhiều trò chơi cho cô và cậu ta cùng chơi. Cậu ta chẳng biết mua ở đâu về một đống đồ chơi tình dục, từ mấy con cu giả, trang phục, còng tay rồi mấy bộ độ kích dục nữa. Cường biết cô thích cái trò bị đánh roi nên hay bày ra đánh cô. Cậu ta hành hạ cô vậy mà lại thích, khoái cảm nhiều hơn. Cấp độ càng lúc càng tăng nhiều hơn, lúc sau thì trói cô, bịt mắt, đành đòn cô nhiều hơn. Cường rất thông minh, cậu ta thấy không đủ sức đáp ứng nhu cầu của cô giáo mình thì sẽ nhờ người khác giúp. Nhưng rút kinh nghiệm lần trước, lần này cậu ta không manh động nữa mà phải qua ý kiến của cô giáo trước. Để chuẩn bị tâm lý cho cô, mấy bữa sau Cường hay rủ cô giáo coi phim sex. Cô giáo cậu ta chưa coi bao giờ nên mới đầu mắc cỡ lắm, về sau mới chịu hào hứng xem. Một bữa nọ, lúc hai cô trò đang trần truồng ôm nhau coi phim trong phòng, cậu ta dò hỏi cô:

– Anh thích nhất là cảnh hai nam một nữ làm tình chung… còn em… em thích cảnh nào nhất?

– Thì… thì cũng vậy!

– Sao em thích… nói thử anh nghe…

– Em thấy lạ lạ… nó… sao sao đó…

– Hi hi… nhưng mà hay mà… em có muốn thử hông… tụi mình chơi thử…

– Thôi… cái đó trong phim thôi… thử gì mà thử… kỳ thấy mồ…

– Kỳ cái gì mà kỳ… thì kỳ kỳ nó mới phê chứ!

Cường chỉ trao đổi sơ qua thôi chứ không nói thêm. Cậu ta để ý mỗi lần nói chuyện đó xong, mặc dù cô phản đối nhưng cô làm tình nhiệt tình hơn, mạnh mẽ lắm. Cường thấy vậy nên tích cực download từ trên mạng xuống nhiều phim sex khác nhau, từ Nhật, đến Hàn, đến Mỹ, đến Âu, toàn là cảnh làm tình tập thể thôi, cho cô coi ghiền luôn. Một hôm, bất chợt Cường lại hỏi:

– Hay là anh biểu thằng Miên… cùng chơi tay ba với tụi mình nha…

– Nữa… anh lại nhắc đến thằng Miên làm gì… hổm cãi nhau chưa đủ sao?

– Thì anh sợ em giận… mới hỏi em nè… sao… em thích cho nó chơi tay ba chung không?

Cô úp mặt vào ngực cậu ta im lặng thật lâu để suy nghĩ. Tình thực đã lâu cô chưa ‘gặp’ thằng Miên, cũng ‘ghiền’ hắn ta quá cỡ. Thằng này tướng tá đẹp, cao, to đen, hôi, làm tình lại ‘ác’ nữa, cô sợ lắm, sợ đến chảy cả dâm thuỷ hoài. Cô không dám nói Cường nghe bữa giờ, giờ lại bị chính cậu ta hỏi. Cô hỏi cậu ta:

– Anh cứ biểu nó chơi em hoài… không sợ em ghiền sao?

– Ha ha ha… em chẳng phải đã ghiền nó rồi sao… còn gì sợ nữa…

– Cái anh này…

Cô đấm ngực cậu ta mấy cái, mắc cỡ quay đi… Cường quay sang ôm tồn hỏi:

– Sao… vậy là thích… là chịu phải không? Anh biểu nó à nha…

– Thôi đi… em… em mắc cỡ lắm… ai lại… với cả hai người con trai lận… em ngại…

– Không sao đâu… anh biết cách làm em sướng mà… yên tâm… vậy đi… anh tính vầy… cuối tuần này rãnh anh chở em xuống chỗ đầm tôm chơi với nó nghen…

Thằng Cường cứ luyên thuyên, cô giáo không dám nói tiếng nào, không phải là hoàn toàn đồng ý nhưng hình như cô cũng chẳng quyết liệt từ chối.

Buổi sáng thứ bảy, cô Phương rời khỏi nhà đi đến điểm hẹn với thằng Cường. Lúc đi xuống cầu thang khu tập thể để đi ra ngoài, một vài thầy cô nhận ra cô, ai nấy đều khen cô khá xinh xắn trong cái áo đầm trắng đó, họ hỏi thăm cô đi đâu thì cô bẽn lẽn chỉ bảo đi với bạn rồi từ chối đi rất nhanh. Từ bé đến lớn ít khi cô mặc đầm cái kiểu nữ tính vậy để đi ra đường lắm nên cũng khá mắc cỡ. Nghe mấy anh chị đồng nghiệp khen cô cũng vui nhưng sợ họ cứ hỏi miết chẳng biết trả lời sao nên cô đành lẹ làng dong thẳng. Cô đi bộ ngang qua trường, đến chỗ ngã tư đầu đường là thằng Cường đang ngồi trên xe máy đợi. Cường thấy cô thì vồn vã chào:

– Chu choa… hôm nay em đẹp quá nha…

Cô Phương mắc cỡ nhìn quanh ra dấu cậu ta im lặng.

– Thôi… đi lẹ đi… người ta thấy bây giờ…

– Ha ha ha… làm gì em sợ dữ vậy?

– Kỳ lắm… lỡ ai nhận ra em…

Cường cười rồi lấy trong giỏ đồ ra hai món, một cái kính râm và một cái khẩu trang to bản. Cường để cho cô đeo vào rồi nói:

– Đó… thấy chưa… giờ đố ai nhận ra em đó…

Bất chợt, Cường nhìn cô một lượt lại. Hôm nay cô mặc cái áo đầm ren trắng của Cường cho. Cái áo cổ thuyền, có hai bâu áo ở hai vai, nhìn thanh khiết mà dịu dàng lắm. Cường hỏi:

– Em mặc đúng như anh dặn phải không?

Cô không đáp mà mắc cỡ đứng gật đầu. Bất ngờ Cường bước lại giật mạnh cái đầm lên, cô hoảng hồn chẳng kịp ngăn cậu ta, chỉ kịp kéo cái đầm trở lại thôi. Cô mắng:

– Anh làm gì kỳ vậy?

Cường không đáp mà nói:

– Sao em vẫn mặc… anh nói em đừng mặc quần lót mà…

– Thôi… không mặc kỳ lắm… nó trống trống sao ấy…

– Sao em lại cãi anh…?

– Đâu có… thì… thì em cũng mặc cái quần lọt khe thôi… che… che có tý xíu hà… không mặc không được anh ơi… em không quen…

Cường lúc lật cái váy lên thì đúng là chỉ thấy cái quần lọt khe tam giác tý xíu thôi, thôi kệ, dù sao lúc đầu như vậy cũng được. Cường nói:

– Thôi lỡ bữa nay thôi… bữa sau anh dặn không mặc là không được mặc nghe chưa…

– Được rồi… thôi đi đi… đứng đây hoài người ta để ý nữa…

Vậy là cô leo lên xe cho cậu ta đèo đi. Nhìn cả hai nói chuyện, rồi kiểu cách ứng xử với nhau đố ai nhận ra được bình thường trên lớp họ là cô giáo và học sinh. Cô không hiểu nữa, trên lớp thì cô có quyền, còn bình thường thằng Cường nói sao cô như bị ma quỷ xiu khiến vậy, phải nghe theo cậu ta nhất nhất. Cậu ta có là gì của cô đâu mà cô sợ như vậy. Đến nỗi chuyện cô quan hệ với thằng Dương cũng lén lén lút lút dấu cậu ta, như kiểu… như kiểu vụng trộm vợ dấu chồng vậy, thiệt sự là oái oăm hết sức. Xe chạy một đoạn thì ra khỏi thị trấn đông đúc, lúc này cô Phương mới an tâm hoàn toàn, ôm eo thằng Cường tình tứ. Cô thủ thỉ:

– Mình… mình đi ra đó thiệt hả anh?

– Ha ha… chứ sao nữa… em sợ àh…

– Hay là thôi đi… em… em thấy nó sao sao ấy…

– Thôi là thôi làm sao… đã nói hết rồi… em đừng nghĩ lung tung nữa. Bữa nay đi chơi cho đã… chơi cho vui đi…

Cường chở cô xuống dưới các xã. Trên đường cậu tỏ ra rành rẽ, giới thiệu cho cô rất nhiều về Miệt Thứ. Trên lớp học hành không ra gì chứ chuyện ở Miệt Thứ cái gì Cường cũng biết. Cậu ta nói cho Phương nghe cách lý giải tên gọi nè, các con sông… rồi lúc đi ngang qua mấy đầm nuôi tôm, cậu còn nói cái nghề này phải làm sao. Cô khen Cường hiểu biết. Cậu ta bảo cậu ta chán học hành lắm, thích theo ba đi làm ăn thôi mà ba cậu bắt cậu phải học hết lớp 12 mới cho cậu đi làm ăn buôn bán. Lúc này cô mới thấy mến mến thêm chút xíu thằng học trò mình. Nhìn thấy cậu ta ra vẻ công tử, ăn chơi như vậy chứ cũng biết làm ăn buôn bán ghê quá, không phải là dạng ‘phá gia chi tử’ như mọi người vẫn nghĩ. Cô khuyên cậu ta ráng học hết mấy năm đi, rồi lúc đó tha hồ ra ngoài làm ăn buôn bán, nghe vậy cậu ta chỉ cười. Cả hai nói chuyện hăng say chứ không phải chỉ im lặng như cái hồi cô đi với thằng Miên, nhờ vậy hình như đoạn đường đi xuống chỗ đầm tôm nó ngắn hơn rất nhiều. Thằng Cường xuống đến nơi, cậu ta bấm kèn mấy cái là mấy người làm mở cổng ra liền, cậu ta phi thẳng xe vào trong, vào sâu trong trại, đi thẳng về chỗ căn chòi của thằng Miên. Xe vừa dừng lại thì thằng Miên đã chạy từ trong chòi ra tiếp đón cả hai. Thằng Miên cúi đầu chào khi thấy Cường:

– Dạ… chào cậu…

Rồi hắn quay qua chào cô khi thấy cô mở khẩu trang ra:

– Chào em… – Thằng Cường nghe vậy thì tằng hắng, trừng mắt nhìn hắn, thằng Miên hoảng hồn vội thay đổi cách xưng hô – Dạ… chào cô…

Cường cười tươi rồi quay qua nhìn cô nói:

– Bữa nay mình đi rừng U Minh chơi nhe em…

Cô còn thắc mắc thì thằng Miên đã nhanh nhảu chỉ đường, thằng Cường dắt cô đi từ sau. Lúc thằng Miên đi phía trước, cô hỏi thằng Cường:

– Anh làm gì dữ với người ta vậy?

– Uhm… nó là kẻ ăn người ở trong nhà anh… anh không dữ vậy cho nó leo lên đầu àh…

– Biết vậy… nhưng anh hiền tý có sao đâu… dù sao thì…

– Thì sao… cũng là kẻ từng… ấy ấy với em àh…

– Anh này… lại nói chuyện đó nữa… em giận đó…

– Hi hi… vậy thôi… nhưng em cứ để nó gọi vậy đi… nó chừng 20 tuổi àh… em gọi nó bằng em là được rồi, xưng cô hay chị gì đó là được rồi…

Phương nghe vậy thì mĩm cười nói với cậu ta:

– Anh… anh nói người ta sao không nhìn mình… anh bi nhiêu tuổi rồi…

– Thì… thì 17 rồi… mà… mà em so sánh làm gì… anh khác… nó khác… cứ gọi vậy đi…

Cả hai xì xầm với nhau một tý thì thằng Miên đã dẫn họ đi tới một bến nhỏ. Ở đây có đậu sẵn chiếc xuồng ba lá, Miên nói đây là phương tiện tốt nhất để khám phá rừng U Minh. Chỗ cầu tàu nhỏ nhưng khá cao, thằng Miên xuống trước, hắn đỡ cho cô Phương xuống sau, thằng Cường đi sau cùng. Cô ngại hết sức, bến thì cao, cô phải cúi cúi mới leo xuống xuồng được. Cô cũng ở Cần Thơ nên chuyện xuồng bè là chuyện nhỏ, bị có cái là cái đầm cô mặc ngắn quá, leo xuống thì thằng Miên ngồi ở dưới, hắn địa thấy hết. Mà quả nhiên khi cô chu chu cái mông leo xuống, hắn ngồi dưới nhìn như đứng tròng, mắt nhìn xuyên vào váy của cô. Thằng Cường ở trên thấy vậy thì khoái chí lắm. Cậu ta cũng biết vậy nên lúc đều kêu Phương cứ ở truồng thôi, mà không sao, lúc này cô mặc cái quần lọt khe, nhìn càng hấp dẫn, thằng Miên chắc hứng lắm.

Xuống xuồng, thằng Cường ngồi một đầu, thằng Miên một đầu, cô ngồi ở giữa, xoay lưng về phía Cường, quay mặt về thằng Miên. Thằng Miên cầm mái chèo, cho chiếc xuồng nhẹ nhàng đưa cả ba đi qua mấy con lạch nhỏ, vào khu vực rừng ở gần đó. Càng vào sâu trong rừng, mấy cây tràm càng um tùm, che phủ cả bầu trời phía trên, nhiều khi chỉ có ít ánh sáng rọi xuống phía dưới, chắc nó u tối vậy nên người ta mới gọi là rừng U Minh. Dòng nước dưới xuồng càng lúc càng đen, nhưng nó bốc cái mùi gì đó thơm thơm. Thằng Miên nói tại chỗ này nước tù đọng không thoát đi được, lá tràm nó rơi không thoát được nên mới ra màu đó. Nhưng cái này từ lá tràm nên nó mới thơm vậy, khắp rừng U Minh nước đều đen như thế. Thằng Miên kể ngày xưa khu này nước đều đen vậy, người Khmer gọi là Tuk Mâu (nước đen), người Việt từ xứ khác tới không biết dịch nên mới gọi là Cà Mau, ra cái tên của địa danh. Hôm nay đi với thằng Cường rồi có cả thằng Miên làm hướng dẫn viên, cô Phương như biết thêm nhiều về vùng đất này.

Chèo xuồng một đoạn khá xa, cả ba tắp vào một ngôi nhà xây ngay trên vùng nước, nhà xây theo kiểu nhà sàn, bằng xi măng khá chắc chắc, len lõi giữa những hàng cây tràm. Cường nói cũng đói bụng rồi nên ghé chỗ này ăn trưa nghĩ ngơi. Cả hai dắt cô len lõi theo cái hành lang xi măng, chạy loanh quanh dưới mấy tán cây tràm rồi ra đến một căn chòi. Chỗ này để mái lá, vách xi măng xây cao chỉ ngang ngực, nhìn quanh có thể ngắm cảnh được. Bên trong không có bàn ghế chi hết, chỉ trải mấy tấm chiếu chắc để người ta ngồi chơi ăn uống. Nhà bếp của gia chủ nằm cách xa, thằng Miên nói cô và Cường ngồi trong chòi chơi nghĩ ngơi, hắn ta đi kêu người ta làm đồ ăn thức uống. Cường dặn thằng Miên mấy món ăn rồi để hắn chạy đi.

Thằng Miên vừa đi khuất, cô Phương đứng xớ rớ trong chòi định ngắm cảnh xung quanh một tý liền bị cậu ta ôm chầm lấy. Cậu ta vòng tay ôm quanh eo cô, hôn lên môi thật lâu, rồi hỏi nhỏ:

– Hôm nay đi chơi vui không em?

Cô không còn lạ gì cậu ta nữa, để mặc cho Cường ôm hôn mê say, cô gật gật đầu. Mới đầu đi chơi cô chưa biết thằng Cường tính làm gì, tưởng cậu ta chỉ chở cô xuống đầm tôm rồi làm này nọ thôi, ai dè cũng đưa cô đi chơi trong rừng, vui quá trời quá đất luôn. Thấy cô giáo gật đầu tỏ ý bằng lòng, Cường vui lắm. Cậu ta đỡ cô ngồi xuống, gác một chân cho cô dựa vào, tiếp tục hôn cô thật nồng nàng. Tay Cường đưa lên áo cô, xoa bóp vú cô từ bên ngoài. Bóp nhẹ cái áo một cái, Cường thích thú cười nói:

– Ngoan đó! Không mặc áo ngực luôn…

Thì ra thằng Cường có dặn, nhưng thấy cô vẫn mặc quần lót, không nghĩ là cô nghe lời cậu ta không mặc áo vú. Cô bẽn lẽn:

– Thì anh biểu mà… chỉ dán miến dán để che… che cái đầu ty thôi…

– Hi hi… thì vú em bự mà… không mặc áo có sao đâu… thấy chưa, giờ bóp đã dễ sợ…

– Ứ… ghét quá… nói gì mà nói thẳng tưng vậy hà…

Cậu ta hôn hít lên cổ, lên tai, tay vẫn bóp bóp vú cô qua lớp vải ren mềm thiệt thích thú. Liếc thấy cô giáo sung sướng co chân lên Cường nhanh tay lòn tay vén cái váy lên, xoa xoa mu lồn cô qua cái quần lọt khe bé xíu. Cái quần chỉ có miếng vải tam giác, che không đủ chùm lông trên mu của cô, nhìn hấp dẫn vô cùng. Cường thọc ngón tay vô đó không thấy đã bèn vén cả cái đầm lên luôn, đẩy cho cái quần lót ra khỏi chân cô. Cô cầm tay Cường lại, nói thật nhỏ trong hơi thở:

– Đừng anh… để vậy đi… cởi ra… mắc cỡ lắm…

Cường thủ thỉ: – Mắc cỡ gì?

– Rủi… rủi thằng Miên thấy thì sao?

– Hi hi… nó đứng đó nhìn nãy giờ rồi… em lo gì…

Cô hoảng hồn quay mặt qua, ngước nhìn lên thấy quả nhiên thằng Miên đã đứng ngay phía trước cô, lặng thinh nhìn hai người nãy giờ. Cô mắc cỡ quá, lấy tay che che chỗ cái váy bị thằng Cường lật lên nhưng cậu ta đã gạt tay cô ra. Thằng Cường vẫn ôm hôn cô ở phần trên, tay cậu ta không thọc thọc bên dưới nữa mà búng tay ra dấu cho thằng Miên. Hắn đứng nãy giờ hình như chỉ chờ cậu chủ ra hiệu thôi là vội xà xuống ngay. Hắn quỳ vào giữa hai chân đang mở rộng của cô Phương, đưa mặt vào chỗ cái váy đã bị lật lên. Thằng Miên úp mặt vào mu lồn cô, hít một hơi dài. Cô Phương trân mình, kêu ứ lên một tiếng. Cường cười khoái chí ôm xiết cô thiệt mạnh. Cậu ta quay sang hất hàm kiểu như ra lệnh cho thằng Miên:

– Mày đó… bú lồn cho cô đi… bú cho đàng hoàng nghen mậy… làm cô sướng nha…

– Dạ… con biết rồi cậu chủ…

Cô Phương đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn Cường. Cậu ta nhìn cô tỉnh queo. Cả hai khoan hôn nhau mà quay sang nhìn thằng Miên coi hắn làm ăn sao. Thằng Miên mới đầu chưa lột cái quần lót lọt khe ra, bởi cái quần này dễ lắm, chỉ cần lật qua một cái là cái mu lồn cô lộ ra mồn một thôi hà. Đang nằm kiểu này nên mu lồn cô hơi khuất. Hình như thằng Miên đang dùng ngón tay cầm hai mép thịt dầy dầy mềm mại của cô banh ra một chút. Cô ngửa đầu ra chân thằng Cường, khoan khoái nhắm mắt lại, mặt cô hơi ửng đỏ lên. Rồi cô giật mình khẽ một cái khi thằng Miên bắt đầu hun vào đúng giữa phần mu mềm mềm ở chính giữa háng cô. Thằng này người Khmer, môi hắn dầy, hôn rát lắm, lại hình như đúng vào giữa hai cái môi âm đạo đầy đặn của cô. Cô có cảm giác hình như hình như nước nhờn của cô đã ứa ra rồi thì phải. Thằng Miên nhiệt tình lắm, hắn cứ hôn hít, liếm láp mơn man ở chỗ đó mãi, khiến cô càng lúc càng sướng không chịu nổi …nước ứa ra dầm dề, chảy dọc theo khe háng. Hơi thở cô mỗi lúc một dồn dập hơn, người cô nóng bừng hẳn lên. Cô quờ quạng, liếc sang một bên thấy thằng Cường đã móc dương vật ra khỏi cái phec mơ tuya từ nào giờ, đang chĩa chĩa lên khiêu khích cô. Chưa bao giờ cô Phương có cảm giác mình lại dâm đãng khao khát nhục dục như bữa nay. Lúc đầu cô còn mắc cỡ này nọ khi thằng Cường đề cập đến chuyện này, rồi khi thực tế diễn ra, cô mê say lúc nào chả hay. Thằng Cường cứ chĩa chĩa dương vật trước tay cô nhưng không cho cô nắm lấy. Cậu ta thủ thỉ:

– Thích không em?

Cô mắc cỡ gật đầu. Cường tiếp:

– Vậy bò ra… bú cho anh coi…

Cường nói đồng thời ra lệnh cả cho thằng Miên. Cô Phương như người say, rời khỏi chân cậu ta, lồm cồm bò lên. Thằng Cường tuột luôn cái quần ra cho thoải mái, ngồi dựa vách chòi, cô quỳ bò lại, cúi đầu bú cho cậu ta, trong khi đó thằng Miên ở phía sau thì vén váy cô lên. Lần này hắn tuột cái quần lọt khe của cô ra đến đùi luôn, bắt đầu bú cho cô khi cô đang quỳ bò. Thằng Miên làm như thích liếm lồn cô lắm vậy, hắn thích thú liếm khắp âm hộ và cả hậu môn cô luôn. Cũng mấy làm tình với hắn một lần rồi nhưng chưa bao giờ thằng Miên liếm tới lỗ đít cô Phương như lần này. Cảm giác cũng lạ quá, cái lưỡi dầy của hắn cứ đánh trên lỗ đít cô nhiệt thành. Hắn làm cô nhột, cũng sướng quá đỗi, cô sụp đầu xuống háng thằng Cường luôn, banh rộng cặp mông cho hắn được bú liếm thoải mái hơn. Hết bú đít rồi hắn lại dùng lưỡi thụt ra thụt vào ngóc ngách trong sâu thẳm âm hộ cô, nước nhờn trong âm hộ Phương tuôn ra liên tiếp. Cô không còn mắc cỡ nữa, phải nhả dương vật thằng Cường ra, rên rĩ. Cô đang ở tư thế bò chổng mông nên hậu môn không khít mà hơi hé mở. Thằng Miên không biết sạch dơ còn thọc sâu lưỡi vào vùng cấm địa này. Phương chỉ biết thở dốc từng hồi. Miệng hắn gắn chặt vào đít cô, lưỡi hắn thụt sâu trong trực tràng của Phương. Kể cả Cường cũng chưa bao giờ xử sự với cô thèm khát như vậy. Cô đang say sưa thì chợt nhận ra nãy giờ Cường đã cởi dây kéo sau lưng cô ra, cho nguyên tấm lưng trần lộ ra, gần như cở cái đầm ở phía trên ra rồi. Cậu ta thấy hai vú cô thòng xuống hần dẫn nên thọc vào bóp bóp như người ta vắt sữa bò vậy. Giờ bị giáp công hai đầu, Phương không biết bám vào đâu, đành há miệng, ngậm lấy dương vật thằng Cường. Cô ngửi thấy mùi háng thằng Cường bữa nay đặc biệt nồng và kích thích hơn. Cả ba hoạt động tích cực vô cùng.

– Cậu ơi… cậu cho tui chịch cô nha…

Phương đang say sưa thì nghe thằng Miên hỏi. Cô quay lại thấy hắn đã ngừng bú từ nào giờ, hắn đã tuột quần ra như Cường, đang khoe dương vật thẳng tưng. Cường cười nói:

– Thì mày hỏi ý cô giáo nè… sao cô… cho nó chịch nha…

Cô mắc cỡ không dám trả lời, cứ vùi mặt vào bú dương vật thằng Cường. Cậu ta nói:

– Im lặng vậy là đồng ý nha… thôi mày chịch đi… mở túi tao lấy bao cao su kìa…